*

Cảm nhận bài xích thơ “Không ngủ được” (trích “Nhật kí vào tù” của hồ Chí Minh).

Bạn đang xem: Không ngủ được hồ chí minh

Mở bài:

Bài thơ “Không ngủ được” trích trong “Nhật kí vào tù” của hồ Chí minh. Bài thơ khắc ghi tâm trạng một đêm không ngủ của bác trong đơn vị tù Tưởng Giới Thạch.

Mở bài:

Mở đầu bài thời hạn và không gian nhà tù hiện tại lại:

“Một canh… nhị canh… lại cha canh,Trằn trọc băn khoăn, giấc chẳng thành”.


Bác Hồ âm thầm lặng lẽ đếm thời hạn trôi qua một cách nặng nề, lờ đờ giữa không khí hôi hám, chật hẹp, buổi tối tăm ở trong nhà tù. Vết chấm lửng làm cho tăng thêm xúc cảm đó. Đã hết ba phần năm của một đêm rồi mà bạn vẫn: “Trằn trọc do dự giấc chẳng thành”.

Đúng như trong bài xích Bốn mon rồi, bác có viết: “Một ngày tù, nghìn thu sinh sống ngoài”. Hồ hết đêm trong phạm nhân như dài đằng đẵng. Đêm càng dài hơn nữa khi tín đồ tù không ngủ được bởi vì nỗi ghi nhớ nước, mến nhà, lo lắng cho vận mệnh của dân tộc.

Nhớ nước mà lại không ngủ được cũng chính là điều thường trông thấy ở các bậc vĩ nhân trong kế hoạch sử. Trằn Hưng Đạo cũng đã có lần “tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa…” (Hịch tướng mạo sĩ), còn đường nguyễn trãi thì: “Những è trọc trong cơn chiêm bao / Chỉ băn khoăn một nỗi vật dụng hồi…” (Bình Ngô đại cáo). Tiếp tục truyền thống yêu nước của phụ vương ông, bác bỏ Hồ cũng có nhiều đêm không ngủ như thế. Nhưng gồm phải những đêm ko ngủ của nhà cách mạng hồ nước Chí Minh vẫn đang còn những đường nét mới, gần như điểm toả sáng sủa hơn? Điều này được miêu tả ở sự chuyển vận của mạch thư từ “thức” lịch sự “ngủ” đến “mơ” để sở hữu một hình ảnh lung linh tỏa nắng rực rỡ khép lại bài xích thơ trong một giấc mơ thần hiệu của fan tù – thi sĩ – chiến sĩ:

“Cánh bốn, canh năm vừa chợp mắtSao kim cương năm cánh mộng hồn quanh”


Giấc mơ là mộng cơ mà cũng là thực của nỗi lòng chưng lúc bấy giờ. Vị theo tâm lý những hình hình ảnh hiện lên trong niềm mơ ước của con người bao giờ cũng là phần nhiều điều mà họ quan tâm, chú ý nhất, gần như điều ám hình ảnh nhất đối với họ trong những lúc tỉnh. Vật gì đã hiện hữu trong niềm mơ ước ở vùng ngục tù hãm của chưng ? Đó là “sao xoàn năm cánh”, biểu tượng cho lá cớ non sông và cách mạng. Và hình hình ảnh “sao rubi năm cánh” đã đi vào ngay trong giấc mơ khi fan vừa chợp mắt. Có nghĩa là hình ảnh Tổ Quốc luôn luôn da diết và trực thuộc trong ngày tiết thịt và trung khu hồn Người, trong cuộc sống cách mạng gian truân, vất vả của Người, mặc dù là ở bão tuyết Luân Đôn tốt tù lao tù phương Đông. Gồm phải chính vì như thế mà Chế Lan Viên đã hiểu rõ sâu xa nỗi niềm thiết tha, đau đớn nhớ Nước của Bác một trong những ngày “Người đi tìm kiếm hình của nước” :

“Đêm mơ nước ngày thấy hình của NướcCây cỏ trong nằm mơ xanh sắc đẹp biếc quê nhàAn một miếng ngon cũng đắng lòng vày Tổ QuốcChẳng yên ổn lòng lúc ngắm một nhành hoa”.

Xem thêm: Công Dụng Của Cây Hoàn Ngọc Đối Với Sức Khỏe, Cách Nhận Biết Cây Hoàn Ngọc

Và ta hiểu ý thơ này của ông đã có được khơi nguồn từ hình ảnh “sao vàng năm cánh mộng hồn quanh” trong bài bác “không ngủ được” của Bác, cũng tương tự Hoàng Trung Thông khi đọc thơ bác bỏ đã cảm thấy lòng yêu thương nước cao đẹp, tuyệt vời và hoàn hảo nhất của lãnh tụ:

“Thân ở trong tù đọng hồn ở nướcBay quanh hồn mộng ánh đá quý sao”.


Đây không chỉ có là nỗi nhớ nước domain authority diết và sở tại của người con yêu thương nước số một của dân tộc bản địa mà còn là “nỗi lưu giữ nước vào một niềm tin phơi phới” của người đồng chí cách mạng lão thành đã thấy tương lai sáng chóe của giang sơn ngay trong bóng tối của vùng ngục tù. Cho nên hình hình ảnh Tổ Quốc hiện hữu trong giấc mơ bắt đầu thật lung linh, rực rỡ: “Sao tiến thưởng năm cánh mộng hồn quanh”. tinh thần ấy phải trẻ khỏe đến ráng nào thì mới có một giấc mộng về non sông đẹp cho thế, mới sáng tạo ra một hình hình ảnh đầy chất thơ như vậy. Đó là chất lãng mạn vượt qua trên hiện nay thực black tối ở trong phòng tù. Nó đó là sự vượt lao tù tinh thần của phòng thơ nhằm vươn ra ánh sáng, đến với tương lai tươi đẹp của Tổ quốc, của dân tộc bản địa trong một dự cảm đầy ý thức của mình.

Thơ tứ hay thường kết tinh với toả sáng sinh hoạt câu cuối. Cả bài bác thơ là 1 cuộc đối thoại nội trung ương sâu lắng vận tải qua các cung bậc cảm xúc, trường đoản cú dồn nén, tích tục, nặng nề làm việc trạng thái thao thức trong nhị câu đầu, mang lại sự thay đổi có gì như đột ngột ở trang thái “vừa chợp mắt” trong câu sản phẩm công nghệ ba, để rồi bột phát và toả sáng trẻ trung và tràn trề sức khỏe ở tinh thần mộng trong câu cuối. Câu thơ nâng cả bài bác thơ dậy trong một vầng sáng tỏa nắng như một lòng tin mãnh liệt, một chí khí sáng sủa bay bổng khi hồn thi nhân thừa khỏi nhà tù bay về quê hương, lượn xung quanh ánh sao vàng, biểu tượng cho lá cờ nhà nước và giải pháp mạng. Nỗi ghi nhớ nước ngay ngáy trong một lòng tin phơi tếch ở vùng ngục tầy đã thể hiện nét béo múp của một trung tâm hồn lớn.

Kết bài:

Có thể nói rằng, ở bài xích thơ “Không ngủ được” cũng giống như trong toàn cục sáng tác thi ca của mình, “con người thường ít ngủ” ấy “Con tín đồ đi trong những giấc mơ của ta” đã phối hợp bút pháp truyền thống và hiện đại một cách khôn khéo nhuần nhị. Chính vì thế, thơ fan vừa mới lạ cô đọng, hàm súc; vừa văng mạng với thời gian.