Bài văn biểu cảm về ngày thu của học sinh Cao Thị Hoàng Anh, lớp 7B trường trung học cơ sở Lê Quý Đôn năm học tập 2013-2014 được gia sư Nguyễn Thị Quỳnh trâm - Phó Hiệu trưởng nhà trường trực tiếp chấm và mang đến điểm tuyệt đối tại vị trí Làm văn (6/6 điểm), sau đó đã ra mắt rộng rãi trên một số website văn học nghệ thuật.

Bạn đang xem: Truyện cảm giác em ướt át

Hoàng anh cũng là học viên đoạt quán quân cấp Tỉnh hội thi Viết thư thế giới UPU lần thứ 44 năm 2015. Đến nay (năm 2020), Hoàng Anh đã trở thành sinh viên đh năm sản phẩm công nghệ hai. Đây là một trong kỷ niệm đẹp mắt về trong những năm tháng học tập dưới mái trường cấp cho 2 thương mến của em!

Bạn đã xem: danh mục truyện ngôn tình hoàn + ebook

Bạn vẫn xem: Truyện Ngôn Tình trả + Ebook

*

Cao Thị hoàng anh trong Lễ tổng kết với trao giải thức giấc Hải Dương cuộc thi Viết thư nước ngoài UPU lần thiết bị 44 năm 2015

MÙA THU CỦA TÔI(Bài viết của học tập sinh Cao Thị hoàng anh – Lớp 7B – Trường trung học cơ sở Lê Quý Đôn, hải dương - Năm 2013Tổng điểm bài xích thi của em là 8.75, tối đa khối 7 toàn trường)

 “Mùa thu ơi mùa thu…”Tiếng hát vang lên qua tai nghe từ chiếc máy nghe nhạc. Trời đầu đông. Tiết trời se se lạnh nhưng nắng quà vẫn len lỏi mọi nơi. Quan sát cảnh tượng này, sao tôi thấy giống ngày thu đến lạ!...

Mùa thu – nhị từ đem về cho tôi cảm hứng thoải mái, dễ dàng chịu. Khung trời trong vắt, ko một miếng mây núm ngang. Nó trong đến nỗi tưởng chừng mỗi một khi tôi chú ý lên là thấy cả bên kia Trái Đất. Ôi sao tôi yêu bầu trời mùa thu đến thế! cùng tôi yêu thương cả vạn vật ngày thu nữa! giờ chim thánh thót vút cao, ngân dài, ngân mãi kéo tôi đi tận nơi xa mơ hồ… cho đến lúc thôi cất tiếng bắt đầu giật mình trở lại hiện tại. Lá cây cũng quý phái màu. Loại thứ red color đồng của lá bàng, màu quà vàng của bằng lăng, gray clolor nâu héo lụi của cây cau… sao nhưng đẹp cho vậy! nhưng lại chớ tất cả nghĩ hầu như vật vẫn tàn lụi. Bấy giờ, hoa hồng bắt đầu vươn mình kiêu hãnh khoe lớp áo khoác bên ngoài mịn màng với nắng. Bấy giờ, hoa sữa bắt đầu trổ bông, xòe ra hầu như quả cầu hoa white xanh, thơm nồng nàn. Bấy giờ, hoa cải mới nhát gan diện bộ váy kim cương tươi sáng. Cùng bấy giờ, hương thơm hoa quế thơm thơm new đậu bên trên tà áo dài con gái đi mọi phố phường để thả mình vào gió…

Một thứ đặc thù không lẫn vào đâu của mùa thu – gió heo may. Từng cơn gió ko rít, không thét gào như gió mùa Đông Bắc, không ẩm ướt như gió rét xuân, ko nóng như gió rét hạ, nhưng man mác, nhè dịu riêng biệt. Thiếu hiểu biết nhiều sao tôi lại yêu thương gió heo may mang lại thế! Yêu các lắm, tuy nhiên cũng hoàn toản để fan khác yêu thương thêm. Cơn gió ấy, nó thích chơi đùa cùng cành phượng tàn hoa đã ra quả. Nó ưng ý lùa vào tóc người đàn bà thanh thanh, với hương tóc ngọc lan vào lòng tôi. Tuy vậy nó thích hợp nhất là uốn mình qua gánh mặt hàng hoa của các chị mỗi buổi sớm tinh mơ nhịp bước đi vào phố.

Nhắc đến ngày thu là không ai quên được ngày tựu trường – loại ngày nhưng tuổi học tập trò luôn luôn mong ước.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Hình Ảnh Dễ Thương Nhất Thế Giới, #220 Hình Ảnh Cute Đáng Yêu Nhất Thế Giới

Ấy là dịp nắng êm ả dịu dàng không đâu mang đến đủ. Giờ đồng hồ chim hót báo hiệu đã hết mùa vui chơi, trở lại với vòng tay anh em và thầy cô. Ra trường, đứa nào cũng tíu tít nói về ngày hè bất tận của mình. Và tại 1 góc nào đó, trái hẳn với sự ồn ã kia, các em lớp Một sẽ ngỡ ngàng, lo sợ. Đó là sự bắt đầu cho một thú vui mới tại một ngôi ngôi trường mới. Thú vui ấy mới đáng yêu làm sao!

Đối với người Hà Nội, thì thứ tượng trưng cho mùa thu của họ là cốm làng Vòng. Từng phân tử cốm dẻo, xanh mướt như sự lành mạnh của lá sen và sữa thơm bầu trời thu. Niềm hạnh phúc biết bao khi chiếc thức tiến thưởng thần tiên ấy thuộc về mùa thu của tôi!

Đến cuối thu, vạn thứ phải nỗ lực lắm bắt đầu không cảm thấy tiếc nuối một mùa bình dị yêu thương. Lá bàng kìm giữ không rụng rơi nhằm khoe dung nhan thắm vào ngày trong trẻo cuối cùng. Nắng nóng gồng mình không tắt để bạn ta biết được mùa thu sắp đi qua. Hoa cố gắng tươi mỉm cười để từ biệt một mùa yêu thương mến. Chỉ có mùa thu là vẫn vô tư, sống không còn mình như thể sinh sống lại mãi cùng với tôi vậy…Hết thu. Vạn thiết bị như mất đi sự vui miệng thường ngày. Nhưng đúng khi buồn độc nhất thì ngày thu để lại một thiết bị kì diệu đến tôi: Nắng! nắng nóng vẫn thế, dịu dàng như đang sinh sống và làm việc trong mùa thu. Với tôi yêu nắng và nóng như yêu thương chính mùa thu của tôi. Có lẽ nắng cũng yêu tôi, như mùa thu yêu tôi…Bài hát đã ngừng. Tôi về bên thực tại. Tiếc nuối. Tôi ngắm nắng như nhìn chính mùa thu của tôi. Tôi không chắc có phải tôi yêu ngày thu không? Không, có lẽ tôi nghiện ngày thu mất rồi! bật lại bài hát, tôi nhắm mắt. Ngày thu ơi, hãy trở lại nhé! Tôi yêu ngày thu thật nhiều! và hãy yêu tôi như bao gồm tôi yêu ngày thu vậy, đã có được không?